Vì sao người mới sang Úc dễ thấy cô đơn?
Hỏi những người đã sống ở Úc vài năm về giai đoạn đầu, nhiều người sẽ kể về cảm giác cô đơn — dù họ có việc làm, có nhà ở, có sức khỏe tốt. Đây là trải nghiệm phổ biến hơn nhiều so với những gì người ta nói ra.
Hiểu lý do tại sao giúp bạn không tự trách mình — và biết mình cần làm gì khác đi.
Cô đơn về mặt xã hội và cô đơn về mặt văn hóa
Có hai loại cô đơn thường đan xen nhau khi mới định cư.
Cô đơn xã hội là khi bạn chưa có bạn bè thân thiết, chưa có người để gọi điện khi cần, chưa có nhóm để thuộc về. Điều này xảy ra vì bạn đang bắt đầu từ đầu — mạng lưới quan hệ cũ của bạn đang ở cách bạn hàng nghìn kilomét.
Cô đơn văn hóa là khi bạn cảm thấy lạ lẫm với những quy ước xã hội xung quanh — những câu đùa bạn không hiểu, những tham chiếu văn hóa bạn không có, những khoảnh khắc mà người khác tự nhiên biết nên làm gì còn bạn thì không. Loại cô đơn này ít được nói đến hơn nhưng đôi khi mệt mỏi hơn.
Tại sao cô đơn ở Úc lại có tính đặc thù
Một vài lý do khiến cô đơn khi mới sang Úc đặc biệt khó:
Người Úc thân thiện nhưng chưa thân. Nhiều người mô tả giai đoạn đầu là “mọi người đều nice với mình nhưng không ai thực sự là bạn của mình.” Đây là đặc điểm phổ biến của các thành phố lớn ở Úc — sự thân thiện bề ngoài dễ nhầm thành kết nối, nhưng kết nối thực sự cần thêm thời gian và bối cảnh.
Khoảng cách với gia đình và bạn bè cũ. Khác múi giờ, lịch sinh hoạt khác nhau, và việc không thể chia sẻ trực tiếp những điều nhỏ nhặt hàng ngày — những thứ này tích lũy thành cảm giác mất mát thực sự.
Tiếng Anh không phải ngôn ngữ đầu. Dù bạn nói tiếng Anh tốt, sự khác biệt giữa giao tiếp bằng tiếng mẹ đẻ và ngôn ngữ thứ hai tạo ra một lớp mệt mỏi vô hình. Nói đùa, nói thật, nói về cảm xúc — tất cả đều khó hơn khi dùng ngôn ngữ bạn chưa thực sự “ở trong.”
Bận rộn che khuất cô đơn tạm thời. Những tháng đầu thường đầy việc phải làm — thủ tục, tìm nhà, bắt đầu công việc. Cô đơn thường hiện ra rõ hơn sau khi những việc đó ổn định và bạn nhìn lại mình thực sự có ai để chia sẻ không.
Những bước thực tế
Cô đơn giai đoạn đầu gần như không thể tránh hoàn toàn — nhưng có những thứ giúp rút ngắn giai đoạn này:
Tạo nhịp tiếp xúc đều đặn. Một câu lạc bộ, một lớp học, một nhóm tình nguyện — nơi bạn gặp cùng một người mỗi tuần. Kết nối được xây trên lặp lại, không phải trên một buổi gặp tốt.
Giữ liên lạc với những người bạn đã biết ở Úc. Nếu bạn biết ai từ trước — dù chỉ quen sơ — hãy chủ động giữ liên lạc. Đừng chờ người kia nhắn trước.
Duy trì liên lạc với gia đình và bạn bè cũ. Giữ kết nối với những người thân thiết ở Việt Nam không phải là tránh né hội nhập — mà là nguồn hỗ trợ thực sự trong giai đoạn chuyển tiếp.
Không chờ “cảm thấy sẵn sàng” mới ra ngoài. Cảm giác muốn gặp gỡ thường đến sau khi bạn đã ra ngoài — không phải trước. Nếu bạn chờ đến lúc cảm thấy muốn đi, bạn có thể chờ khá lâu.
Khi nào cần tìm hỗ trợ thêm
Cô đơn kéo dài và ảnh hưởng đến giấc ngủ, công việc, hoặc cảm giác về bản thân — thì đây không còn chỉ là vấn đề xã hội mà cần được chú ý hơn. Nhiều dịch vụ tư vấn sức khỏe tâm thần ở Úc có phiên dịch tiếng Việt hoặc chuyên gia nói tiếng Việt. Đừng chờ đến khi quá nặng mới tìm hỗ trợ.
Đọc tiếp:
- Kết bạn và xây cộng đồng khi mới sang Úc — cách tiếp cận thực tế
- Sống giữa hai nền văn hóa — cách nhìn nhận giai đoạn chuyển tiếp
- Giữ tiếng Việt cho con ở Úc — nếu bạn có con nhỏ